Giữ năng lượng cho phụ nữ bận rộn: lối sống tôi theo

Categories:

Có một buổi tối tôi nhớ rất rõ. Trời đã khuya, nhà yên, tôi ngồi trước màn hình với một danh sách việc còn dang dở. Tay đặt lên bàn phím, con trỏ nhấp nháy. Mà chữ không ra. Đầu rỗng. Tôi đọc đi đọc lại một dòng email cũ tới lần thứ tư mà vẫn không hiểu nó nói gì. Lúc ấy tôi mới giật mình nhận ra cái cạn này không nằm ở ý chí. Tôi đâu có lười. Tôi chỉ hết năng lượng. Như cái đèn pin sáng yếu dần rồi tắt, không phải vì ai tắt nó, mà vì hết pin.

Trả lời thẳng cho câu hỏi mà nhiều bạn hay nhắn cho tôi. Giữ năng lượng khi vừa đi làm vừa lo gia đình không nằm ở chỗ ép mình làm nhiều hơn, mà ở chỗ đổi mô hình sống và làm việc, giảm tải những việc lặp đi lặp lại để dành sức cho thứ quan trọng. Năng lượng là tài sản nền. Hết nó thì mọi kế hoạch tự chủ đều sụp.

Trước khi đi tiếp, tôi xin nói rõ một điều. Bài viết này mang tính chia sẻ trải nghiệm cá nhân, không thay thế tư vấn y khoa. Tôi không phải bác sĩ. Nếu bạn thấy cơ thể có dấu hiệu bất thường, hãy hỏi bác sĩ chuyên khoa trước khi áp dụng bất cứ điều gì.

Tóm tắt nhanh:

  • Năng lượng là tài sản nền của người phụ nữ tự chủ, hết năng lượng thì mọi mô hình kiếm tiền đều sụp.
  • Càng giỏi mà càng cạn sức thường vì rơi vào bẫy người giỏi và năng suất giả, chạy nhanh hơn trên cùng một vòng quay.
  • Đổi giờ lấy tiền vắt kiệt sức, tài sản tự chạy giải phóng sức, đó là khác biệt gốc về năng lượng.
  • Tôi giữ sức bằng những việc đơn giản và đều: ngủ đủ, ăn uống điều độ, vận động nhẹ, có khoảng nghỉ thật.
  • Hệ thống và SOP gánh giùm việc lặp, dành năng lượng còn lại cho thứ chỉ mình làm được.
  • Giữ ranh giới sức khoẻ là một kỹ năng, biết dừng trước khi cạn chứ không đợi gục mới nghỉ.

Vì sao tôi gọi năng lượng là tài sản nền của người phụ nữ

Năng lượng là tài sản nền: hết năng lượng thì mọi mô hình kiếm tiền, mọi kế hoạch tự chủ đều sụp. Giữ sức không phải xa xỉ, đó là điều kiện cần. Một cái nhà xây trên nền yếu thì xây càng cao càng nguy.

Tôi hay nói với mình về hình mẫu mà tôi đang cố sống theo, một người phụ nữ tích hợp. Là người không bạnu đánh đổi kiểu muốn giàu thì phải bỏ sức khoẻ, muốn sự nghiệp thì phải bỏ tự do. Người ấy vừa khoẻ, vừa tự chủ tài chính, vừa giữ được tự do của mình. Nhưng giữ cả ba thứ đó không bằng cách gồng lên làm nhiều hơn nữa. Mà bằng cách đổi mô hình.

Cái buổi tối ngồi rỗng đầu trước màn hình dạy tôi một điều giản dị mà tôi quên mất bao năm. Mọi con số doanh thu, mọi giấc mơ tự chủ, đều phải đi qua một cơ thể. Cơ thể đó mà rã thì không còn gì chạy được nữa. Đây cũng là lý do tôi tin chuyện giữ sức gắn chặt với cách xây cơ nghiệp tinh gọn bằng AI trong 90 ngày, chứ không phải hai chuyện tách rời.

Hết năng lượng thì mọi mô hình kiếm tiền đều sụp. Năng lượng không phải xa xỉ, nó là tài sản nền.

🖼 ẢNH: Annie ngồi làm việc bên cửa sổ buổi sáng, bàn gọn, một ly nước, ánh sáng tự nhiên, thần thái tỉnh táo không gồng

Tại sao càng giỏi tôi lại càng cạn sức

Vì tôi rơi vào bẫy người giỏi: việc gì khó cũng dồn về một người, người đó thành nút thắt, chạy nhanh hơn trên cùng một vòng quay mà vạch đích vẫn đứng yên. Đó là năng suất giả, bận rộn chứ không phải tiến lên.

Có một giai đoạn tôi làm giám đốc marketing, rồi tự nhảy luôn vào bán hàng. Tháng đầu tôi chốt năm hợp đồng, bằng cả một đội năm người. Nghe thì oai. Nhưng tôi nhớ cái cảm giác sau đó hơn là nhớ con số. Việc gì khó, việc gì gấp, mọi người đều quay sang tìm tôi. Tôi thành cái nút mà mọi sợi dây buộc vào. Đội sales của tôi có lúc lên tới một trăm người, doanh thu năm đầu tăng gấp chín lần, rồi giữ nhịp tăng khoảng bốn mươi phần trăm mỗi năm. Con số đẹp. Còn tôi thì cạn dần mà không hiểu vì sao.

Mãi sau tôi mới gọi đúng tên nó. Doanh thu phụ thuộc vào một người không phải là một tài sản. Đó là một công việc lương cao, mà người làm công ấy chính là mình. Tôi bán giờ của mình, bán sức của mình, và cái trần của nó là cái trần của một cơ thể. Tôi viết kỹ hơn về chuyện gỡ nút thắt này trong bài hệ thống hoá và SOP để không kiệt sức.

Bận rộn cả ngày mà vạch đích đứng yên thì đó là năng suất giả, không phải chăm chỉ.

Đổi giờ lấy tiền và tài sản tự chạy khác nhau thế nào về năng lượng

Đổi giờ lấy tiền vắt kiệt năng lượng vì thu nhập gắn vào sức và có trần, hết giờ là hết tiền. Tài sản tự chạy thì hệ thống làm thay, giải phóng sức để mình còn sống chứ không chỉ chạy.

Tôi vẽ ra hai cột này cho mình, dán lên đầu, để mỗi lần nhận một việc mới thì biết mình đang nuôi cột nào.

Đổi giờ lấy tiềnTài sản tự chạy
Năng lượng đổ vào việc lặp đi lặp lạiNăng lượng đầu tư một lần, hệ thống chạy nhiều lần
Hết giờ là hết tiền, có trần rõ ràngQuy trình, sản phẩm số, đội nhóm, AI làm thay
Thu nhập dính chặt vào sức của mìnhThu nhập tách dần khỏi số giờ mình ngồi
Càng làm càng kiệt, nghỉ là dừngSức được giữ lại cho việc chỉ mình làm được

Bây giờ tôi vận hành công việc gần như một mình, nhưng sức làm ra bằng cả một công ty nhỏ. Không phải vì tôi giỏi gấp mười. Mà vì tôi ghép kinh nghiệm thực chiến với AI, dùng AI như một đội trợ lý, cộng thêm một hệ thống tri thức sống mà tôi tự xây và nuôi mỗi ngày. Điều lạ nhất là tôi làm ít giờ hơn ngày xưa. Cách một ngày của tôi chạy nhờ đòn bẩy này, tôi kể chi tiết trong bài một ngày làm việc dùng AI làm đòn bẩy.

Tôi giữ năng lượng bằng lối sống nào

Tôi giữ năng lượng bằng những việc đơn giản và đều: ngủ đủ, ăn uống điều độ, vận động nhẹ như đi bộ và yoga, có khoảng nghỉ thật. Không phép màu nào hết, chỉ là làm đều. Cái khó không phải biết, cái khó là làm hoài.

Tôi xin nói lại cho rõ, đây là những thói quen lối sống chung mà tôi tự thấy hợp với mình, không phải phác đồ chữa gì cả. Tổ chức Y tế Thế giới và Bộ Y tế từ lâu đã khuyến nghị vận động đều đặn và ngủ đủ giấc như nền tảng của sức khoẻ. Tôi chỉ làm theo cái nền chung đó, một cách đơn sơ.

Đây là những việc tôi giữ:

  1. Ngủ đủ và đúng giờ nhất có thể. Tôi coi giấc ngủ là khoản đầu tư, không phải khoản cắt khi bận.
  2. Ăn uống điều độ, không bỏ bữa cho qua việc. Cơ thể đói thì đầu không nghĩ được.
  3. Vận động nhẹ mỗi ngày một chút, đi bộ hoặc duỗi người, để cơ thể không ngồi lì.
  4. Có khoảng nghỉ thật trong ngày, nghỉ là buông máy chứ không phải đổi sang lướt điện thoại.
  5. Giữ một ranh giới giờ làm, có giờ đóng máy để cơ thể biết hôm nay đã xong.

Tôi tin một câu mà tôi nhắc mình hoài: hạnh phúc là một kỹ năng, không phải một điểm đến. Giữ sức cũng vậy. Nó không phải một đích mình chạm tới rồi xong, mà là một việc mình làm lại mỗi ngày, nhỏ thôi, đủ lâu thì thành nền.

🖼 ẢNH: Annie mặc đồ activewear đi bộ hoặc duỗi người ngoài trời, dáng thư giãn, không tạo dáng phòng gym

Vận động có cần phải tới phòng tập không

Không cần. Tôi giữ vận động như một thói quen nhỏ chèn vào ngày, mặc một bộ đồ thoải mái rồi đi bộ hay duỗi người vài phút, để cơ thể không ngồi lì cả buổi. Vận động với tôi không phải một buổi tập hoành tráng, mà là vài lần đứng dậy khỏi ghế.

Làm thương hiệu activewear cho phụ nữ ở công ty Comfora dạy tôi một điều mà tôi không ngờ. Một bộ đồ vận động thoải mái không phải để khoe dáng hay để chụp hình. Nó là một cái cớ nhỏ. Mặc nó vào, tự nhiên thấy ngại ngồi yên, thế là bạnu cử động. Có hôm tôi chỉ đi bộ vòng quanh nhà mười phút, không tới phòng tập nào hết. Nhưng cái đầu sau đó nhẹ hẳn, như ai vừa mở giùm một cái cửa sổ.

Tôi không hứa với bạn điều gì về sức khoẻ cả, vì mỗi cơ thể một khác. Tôi chỉ kể cái tôi thấy đúng với mình. Vận động, với tôi, không phải thêm một KPI nữa vào cái danh sách đã dài. Nó là để giữ sức cho những việc mình thật sự yêu.

Tôi giữ sức không phải để làm được nhiều hơn, mà để còn sống chứ không chỉ chạy.

Làm sao hệ thống lại giúp tôi giữ sức

Hệ thống giữ sức bằng cách gánh giùm việc lặp: tôi viết SOP và để AI làm thay phần máy móc, dành năng lượng còn lại cho thứ chỉ mình làm được và cho chính mình. Sức của một người có hạn, nên phải biết tiêu nó vào đâu.

Tôi vốn có cái nghề là vẽ hệ thống, viết quy trình chuẩn SOP, hệ thống hoá đào tạo. Tôi từng tư vấn hệ thống vận hành cho hơn một nghìn doanh nghiệp. SOP nói cho gọn là cách biến thứ nằm trong đầu một người thành thứ chạy được mà không cần người đó ngồi đó. Khi một việc đã thành quy trình, nó không còn ăn năng lượng của tôi nữa. Tôi không phải nghĩ lại từ đầu mỗi lần. Tôi chỉ chạy theo cái khung đã dựng sẵn.

Nối chuyện này về năng lượng thì ra thế này. Mỗi việc lặp mà tôi đẩy được cho SOP hoặc cho AI, tôi giữ lại được một phần sức. Phần sức đó tôi để dành cho hai thứ mà tôi đang thiếu nhất. Tôi để ý trong mô hình sống của mình, có hai trụ còn yếu là sự đắm say khi làm việc mình thích, và cảm giác việc mình làm có ý nghĩa. Giữ sức chính là để còn chỗ trống mà nuôi hai trụ đó. Tôi viết kỹ chuyện dựng hệ thống mà không kiệt sức trong bài hệ thống hoá và SOP, và toàn bộ hành trình của tôi nằm ở trang về Annie Huỳnh.

🖼 ẢNH: góc bàn làm việc với màn hình mở sơ đồ quy trình SOP và một quyển sổ tay, minh hoạ hệ thống gánh việc lặp

Giữ ranh giới sức khoẻ là kỹ năng tôi học muộn

Giữ ranh giới sức khoẻ là biết dừng trước khi cạn, không đợi gục mới nghỉ. Tôi học nó muộn, sau những năm vừa làm nghề vừa lo cuộc sống, và phải trả giá mới hiểu. Ngày trẻ tôi tưởng nghỉ ngơi là yếu đuối. Giờ tôi biết nó là khôn ngoan.

Là một người phụ nữ tự gánh nhiều vai, tôi đã quen với việc đặt mình xuống cuối hàng. Việc của người này, việc của người kia, lo cái này, lo cái nọ, tới lượt mình thì hết giờ. Kỷ luật của tôi rèn qua những năm vừa làm nghề vừa lo cuộc sống, nhưng có một thứ kỷ luật tôi học muộn nhất, là kỷ luật dừng lại. Biết nói hôm nay đủ rồi. Biết tắt máy khi cơ thể đã ra dấu, chứ không cố thêm một chút, rồi một chút nữa, cho tới lúc gục.

Có một công thức tôi tâm đắc: sự kiện cộng với phản ứng bằng kết quả. Việc dồn lên là sự kiện, tôi không đổi được. Nhưng tôi chọn được phản ứng. Tôi chọn dừng đúng lúc thay vì gồng tới kiệt. Và tôi nhắc mình rằng hoàn thành thì hơn hoàn hảo, làm xong việc rồi đi nghỉ còn hơn gắng cho thật hoàn hảo rồi đổ bệnh. Lối ra không phải gồng thêm. Lối ra là đổi mô hình.

Câu hỏi thường gặp

Giữ năng lượng cho phụ nữ bận rộn bắt đầu từ đâu khi quỹ thời gian gần như không còn?

Bắt đầu từ việc bớt đi, không phải thêm vào. Hãy nhìn lại một ngày của bạn xem việc lặp nào có thể giao cho quy trình hoặc công cụ làm thay. Giải phóng được một khoảng nhỏ thôi, bạn đã có chỗ để ngủ đủ hơn và thở ra một chút.

Bài viết này có phải lời khuyên y khoa hay cách cân bằng nội tiết không?

Không. Đây chỉ là chia sẻ trải nghiệm cá nhân về lối sống, không phải tư vấn y khoa và không phải cách chữa hay cân bằng bất cứ điều gì trong cơ thể. Mọi vấn đề liên quan tới sức khoẻ, bạn hãy hỏi bác sĩ chuyên khoa.

Vận động nhẹ như đi bộ và yoga thật sự đủ để giữ sức khi đi làm cả ngày sao?

Với tôi thì vận động nhẹ đều đặn giúp đầu óc nhẹ hơn và bớt ngồi lì. Nhưng mỗi cơ thể mỗi khác, tôi không thể nói nó đủ cho ai. Tổ chức Y tế Thế giới khuyến nghị vận động đều đặn như một nền tảng chung, còn mức phù hợp với riêng bạn thì nên hỏi người có chuyên môn.

Hệ thống và AI liên quan gì tới chuyện giữ sức khoẻ và năng lượng?

Liên quan rất gần. Hệ thống và AI gánh giùm những việc lặp đi lặp lại vốn ăn mòn sức mỗi ngày. Khi việc máy móc được làm thay, bạn giữ lại được năng lượng cho việc quan trọng và cho chính mình.

Khi nào tôi nên đi khám chuyên khoa thay vì tự điều chỉnh lối sống?

Khi cơ thể bạn có dấu hiệu bất thường kéo dài, mệt mỏi không rõ lý do, hoặc bất cứ điều gì khiến bạn lo lắng. Điều chỉnh lối sống là việc chung ai cũng nên làm, nhưng nó không thay thế việc đi khám. Có dấu hiệu lạ thì gặp bác sĩ trước đã.

Về tác giả

Tôi là Annie Huỳnh, học Marketing tại RMIT Việt Nam. Tôi đã xây doanh nghiệp từ con số 0 tới đỉnh hai lần, từng dựng đội sales lên tới một trăm người với doanh thu năm đầu tăng gấp chín lần, và tư vấn hệ thống vận hành cho hơn một nghìn doanh nghiệp. Hiện tôi làm giám đốc tăng trưởng cho một agency, làm business coach cho chủ doanh nghiệp, và sáng lập một thương hiệu activewear cho phụ nữ ở công ty Comfora. Tôi vận hành công việc gần như một mình nhưng sức làm ra bằng cả một công ty nhỏ, nhờ ghép kinh nghiệm thực chiến với AI và một hệ thống tri thức sống tôi tự nuôi mỗi ngày. Tôi viết để đồng hành cùng những người phụ nữ muốn tự chủ mà vẫn giữ được sức khoẻ và tự do của mình.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *